(VnMedia) – Hoa buộc phải cưới ở tuổi 16, khi cái thai trong bụng cô đã không thể chối bỏ. Nhưng ngày rước dâu, Hoa lặng lẽ về nhà chồng, còn chú rể bận… đi với gái.
Đám cưới buồn
Ảnh chỉ mang tính minh họa
Gặp Hoàng Thanh Hoa (SN 1991, trú tại Nam Hải – Hải Phòng) nơi trại phục hồi nhân phẩm của Thành phố Cảng, tôi thầm tiếc cho cuộc đời một cô gái đẹp. Hoa rất đẹp và từng là "con át chủ bài" của đường dây gái gọi cao cấp, có giá vài triệu đồng do tú ông Nguyễn Duy Khiêm (40 tuổi) và tú bà Nguyễn Thị Ngoan (25 tuổi) điều hành, vừa bị công an Hải Phòng triệt phá hồi trung tuần tháng 7/2012 vừa qua.
Tóc Hoa búi cao, một kiểu tóc thời thượng, rất được lứa tuổi Teen như cô ưa thích. Kiểu tóc búi để lộ gương mặt thanh tú của Hoa. Trên gương mặt ấy, đôi mắt đẹp, đượm buồn như hút mọi ánh nhìn xung quanh cô. Ngay cả khi Hoa cười, gương mặt vẫn phảng phất những nét buồn đến nao lòng. "Đời em có quá nhiều chuyện buồn…"– Hoa chua chát mở lời.
Cho đến giờ, nhiều lúc Hoa vẫn ao ước, giá như bố cô không mất đột ngột thì có lẽ cuộc đời Hoa đã không nhiều cay đắng đến thế. Từ ngày bố mất, một mình mẹ Hoa đầu tắt mặt tối để lo cái ăn, cái mặc cho chị em cô, bà chẳng còn thời gian để chia sẻ những tâm sự tuổi mới lớn của Hoa nữa.
Ngày ấy, Hoa nổi bật so với chúng bạn bởi vẻ đẹp vốn có của mình. Bởi thế nên Hoa được nhiều chàng trai mới lớn đeo đuổi, săn đón. Năm học lớp 10, Hoa yêu say đắm chàng sinh viên năm thứ nhất của Trường Giao thông vận tải, người cùng quê. Những giây phút gặp nhau ít ỏi của đôi trẻ chẳng đủ để thỏa mãn nỗi nhớ mong. Họ "nếm trái cấm" để rồi dư vị đắng chát vẫn còn mãi những ngày sau. Năm học lớp 10 kết thúc cũng là lúc cái thai trong bụng Hoa ngày một to hơn. Người lớn hai bên gia đình gặp nhau chóng vánh, Hoa bỏ học làm cô dâu khi mới 16 tuổi.
"Ngày cưới, chúng em đã có những xích mích. Em làm cô dâu về nhà chồng mà không có chú rể đi bên cạnh. Lần ấy, bên nhà gái tổ chức ăn cỗ trước, hôm sau nhà trai mới đến đón dâu. Ngay hôm ăn cỗ bên nhà gái, bọn em đã cãi nhau, anh ấy bỏ đi. Em tưởng anh ấy lên Hà Nội, vì khi ấy anh ta vẫn trọ học ở đó mà, nào ngờ anh ấy đi thẳng vào trong Thanh Hóa với người con gái khác. Hôm sau, em vẫn phải làm cô dâu như dự định vì không thể hoãn hay hủy bỏ ngay lúc ấy. Em về sống ở nhà chồng được một tháng thì chuyển sang nhà mẹ đẻ sống và sinh con.
Từ những chuyện như thế, thêm nữa là anh ta rượu chè, ăn nói hỗn láo với gia đình nhà vợ…, vả lại ngày ấy em cũng trẻ con nên cãi nhau nhiều lắm. Sau đó, cuộc hôn nhân của bọn em kéo dài được khoảng 7 tháng thì tan vỡ. Thi thoảng lắm, anh ta mới tìm đến thăm con. Mọi trách nhiệm nuôi nấng đều do em hết. Em ở nhà chăm con, phụ mẹ đẻ em trồng rau, nuôi cá để sống qua ngày…" – Hoa kể về quãng đời đã qua của cô trong nước mắt.
Chưa tròn 18 tuổi, Hoa đã làm mẹ của một bé trai và là một người phụ nữ qua một lần đò. Thanh bảo, cô chẳng dám trách cứ ai, cũng chẳng đổ thừa do số phận, cô buộc phải chịu cay đắng từ chính những sai lầm của mình.
Nước mắt người mẹ trẻ
Hoa đưa tay quệt vội giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đẹp
Trong câu chuyện với Hoa, đôi khi tôi chợt thấy cô vẫn hồn nhiên, hệt như cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới của cô. Nhưng thoáng đấy Hoa lại trở về với thân phận của một bà mẹ trẻ. Hoa thừa nhận, cô vẫn mải chơi lắm, những thú vui của người trẻ tuổi vẫn cuốn hút cô khôn cùng, cô không thể dứt ra để nghĩ đến trách nhiệm của người mẹ đối với con cái. "Em có nghĩ đến con nhưng không hiểu tại sao lại như thế. Cũng may, con trai em ngoan lắm, từ bé đã dễ nuôi, nó chẳng khóc lóc, quấy nhiễu gì cả, ăn ngoan, chơi ngoan chị ạ…" – Hoa cười trừ.
Từ ngày con trai được hơn một tuổi, Hoa gửi con ở nhà trẻ nên thời gian rảnh rỗi hơn. Dần dần, Hoa gần như phó mặc con cho mẹ, cô theo "bạn xã hội" tham gia vào những cuộc chơi phù phiếm. Rồi Hoa yêu một cậu bạn từng học chung thủa trước, Hoa bảo: "Em biết sẽ chẳng đến đâu nhưng kệ, cứ yêu…".
Đôi khi, giữa những cuộc rong chơi, Hoa chợt nghĩ đến đứa con trai bé bỏng nên cũng hạ quyết tâm tìm một nghề ổn định để làm, để có tiền lo cho con. Hoa đi học nghề làm tóc. Học nghề dở dang, phần vì gia cảnh túng khó, phần chán nản, Hoa tìm đến con đường bán dâm.
"Em ngỏ ý muốn bán dâm kiếm tiền với một người bạn xã hội, người này đã giới thiệu em với tay Khiêm. Người ấy bảo, nếu muốn làm việc đó thì làm cho tay Khiêm sẽ đảm bảo, an toàn hơn. Em mới làm cho tay Khiêm được một tuần thì bị bắt. Nếu tính số tiền em làm được trong khoảng thời gian đó, khoảng mười mấy triệu. Mỗi ngày em đi 3 – 4 khách. Giá mỗi lần đi khách khoảng từ 500 nghìn – 2 triệu đồng. Số tiền này sẽ chia đôi, em chỉ nhận một nửa, còn lại tay Khiêm hưởng. Nhưng em chưa nhận được đồng nào đã vào trại này rồi, vì tay Khiêm giữ tất cả số tiền ấy, hẹn một tháng sẽ thanh toán một lần mà…" – Hít thở thật sâu như để lấy dũng khí, Hoa kể cho tôi nghe về sai lầm của cô bằng giọng thật buồn.
Nhắc đến con trai, Hoa cố ghìm nén cảm xúc để không bật khóc như đứa trẻ trước mặt tôi. "Thực sự, vào đây em sợ rồi, em hối hận lắm. Sau vài hôm em nhập trại, mẹ em đã đưa con trai em đến thăm nuôi. Lúc nhìn thấy những người thân, em biết mình sai nhiều lắm!…" – Hoa đưa tay quệt nhanh giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đẹp.
Xúc động qua đi, Hoa nhoẻn miệng cười trừ, cô bảo, giờ với cô quan trọng nhất là mẹ và con trai, cô sẽ cố gắng để những người thân yêu ấy không phiền lòng nữa. Với người chồng cũ, kẻ đã khiến cuộc đời Hóa nhiều thêm những bất hạnh, Hoa cũng chẳng còn bận tâm nữa. Nhưng Hoa vẫn, thi thoảng anh ta có chút lương tâm, thăm nom con trẻ, để đứa con bé bỏng của Hoa bớt phần tủi thân.
Trước khi chia tay, Hoa vui vẻ khoe với tôi về tài vẽ tranh của cô: "Hồi học cấp hai, em cũng từng được đi thi thố tài vẽ tranh và cũng có tí giải chị ạ. Ra khỏi nơi này, em sẽ đi học nghề vẽ móng để ra mở cửa hàng. Em nghĩ nghề này hợp với em…". Tôi vui lây với niềm hy vọng ánh lên trong mắt Hoa. Chúc cho những ấp ủ của em sớm thành hiện thực, chúc em ngày về tươi sáng ấy.
Toàn Trung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét